Ngày 17-05-2022
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Thầy ban bình an cho anh em
Lm Phêrô Nguyễn Văn Hương
06:17 17/05/2022

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH
Thầy ban bình an cho anh em
Cv 15,1-2,22-29; Kh 21,10-14,22-23; Ga 14,23-29

Nếu Chúa Nhật vừa rồi, Lời Chúa nói về giới răn yêu thương, thì Chúa Nhật tuần này, Lời Chúa nói về bình an là món quà quý giá mà Đấng Phục Sinh ban tặng.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian” (Ga 14,27).

1- Một thứ bình an rất khác

Ở đây, Chúa Giêsu muốn nói về thứ bình an nào? Quả thật, Người không nói về sự bình an bên ngoài, sự bình an vắng bóng chiến tranh và tranh chấp giữa người với người, giữa các dân tộc hay giữa các quốc gia với nhau. Người nói về thứ bình an này trong những dịp khác nhau, chẳng hạn như khi Người nói: “Phúc cho ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.”

Nhưng trong đoạn Tin Mừng này, Chúa Giêsu nói đến một thứ bình an hoàn toàn khác, thứ bình an nội tâm của tâm hồn mà một người có nơi mình nhờ sống kết hợp với Thiên Chúa. Điều này quá rõ ràng từ những gì Chúa Giêsu liền bổ sung ngay sau đó: “Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14,27). Đây là sự bình an nền tảng nhất. Nếu không có sự bình an này, những sự bình an khác không thể hiện hữu. Cũng như một tỷ giọt nước bẩn sẽ không thể làm cho một đại dương sạch, thì một tỷ trái tim xao xuyến sẽ thể không làm cho nhân loại này được bình an.

Từ mà Chúa Giêsu dùng là từ “shalom.” Người Do Thái chào nhau bằng từ này, ngày nay họ vẫn còn chào nhau như thế khi gặp nhau. Chính Chúa Giêsu chào các môn đệ bằng từ này vào buổi chiều Phục Sinh và Người truyền cho các môn đệ hãy chào dân chúng theo cách thức như thế: “Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này” (Lc 10,5-6).

2- Chúa chính là bình an

Để hiểu ý nghĩa của sự bình an mà Chúa Giêsu ban tặng, chúng ta cần tìm hiểu trong Kinh Thánh. Theo đó, “shalom” có nhiều ý nghĩa sâu xa hơn là chỉ theo nghĩa bình an là vắng bóng chiến tranh và hỗn loạn. Một cách tích cực, nó diễn tả sự khỏe mạnh, sự yên bình, dĩ nhiên, cả sự thành công và vinh quang. Thật vậy, Kinh Thánh nói về sự “bình an của Thiên Chúa” (Pl 4,5) và cũng nói về “Thiên Chúa của bình an” (Rm 15,32). Bình an không có nghĩa chỉ là những điều Thiên Chúa ban nhưng cả những gì Thiên Chúa là. Trong một Vịnh Ca, Giáo Hội gọi Chúa Ba Ngôi là “đại dương bình an.” Như thế, bình an là ân huệ đến từ Thiên Chúa và cũng chính là Thiên Chúa. Bởi thế, khi nhập thể làm người, Chúa Giêsu được gọi là Hoàng Tử Bình An và cũng là nguồn mạch bình an. Sau khi phục sinh, Người là Đấng ban tặng bình an. Thế nên, trong những cuộc hiện ra với các môn đệ, lời đầu tiên mà Đấng Phục Sinh nói là: “Bình an cho anh em.” Trong thánh lễ, linh mục đại diện Chúa Kitô lặp lại lời chúc này tới cộng đoàn cử hành, là vọng lại lời chúc của Đấng Phục Sinh. Bởi lẽ, bao giờ cũng thế, con người luôn cần đến sự bình an của Người.

Điều này cũng nói với chúng ta rằng bình an tâm hồn mà tất cả chúng ta đều khát khao không bao giờ hoàn toàn hiện hữu và chúng ta có được mà không có Thiên Chúa, hay ở ngoài Người. Trong tác phẩm “Divina Commedia” đại thi hào Dante Alighieri đã tổng hợp tất cả những điều này trong câu thơ mà nhiều người xem là câu thơ đẹp nhất trong tác phẩm ông: “Bình an chúng con là ở nơi ý của Ngài.”

3- Đức tin mang lại bình an

Tin vào Chúa Kitô không có nghĩa là chúng ta được miễn chuẩn khỏi mọi đau khổ, khó khăn và thử thách. Tin Mừng không hứa ban một phương thuốc để giải quyết hết mọi vấn đề; một cách nào đó, lo lắng, khó khăn, thử thách là một phần của thân phận con người. Nhiều lúc chúng ta còn phải đối diện với những khó khăn đó nhiều hơn cả những người không tin, chúng trên cả những khả năng của chúng ta.

Nhưng Tin Mừng chỉ ra một phương dược giúp chúng ta vượt qua khó khăn và được bình an trong khi gặp thử thách. Đó là lời đầu tiên trong chương Tin Mừng Gioan: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1). Tin tưởng vào Thiên Chúa và ở lại trong Người là phương được để có bình an. Điều này khiến mỗi người phải chất vấn mình: Nhưng lúc gặp khó khăn, tôi có chạy đến Chúa không? Tôi có tin vào Chúa không?

Sau chiến tranh thế giới II, một cuốn sách được xuất bản với tựa đề: “Những lá thư cuối cùng từ Stalingrad”. Đó là những lá thư của những lính chiến Đức là những người đang chờ cuộc tấn công cuối cùng vào Liên Xô ở Stalingrad. Trong đó tất cả bị giết chết. Những lá thư đó được một máy bay chở ra khỏi thành phố. Người ta tìm thấy sau chiến tranh trong một lá thư, một người lính trẻ viết cho mẹ anh với những lời này: “Con không sợ chết. Đức tin con làm cho con vững mạnh tuyệt vời như thế.”

Tôi còn nhớ câu chuyện về mẹ tôi, lần kia, một người trong gia đình tôi gặp một tai nạn nghiêm trọng, nghe tin điều đó, mẹ tôi rất lo lắng, liền chạy đến đền thánh Antôn nhờ thánh nhân cầu bầu cùng Chúa cho gia đình được bình an. Sau khi đã cầu nguyện, mẹ tôi trở về trong sự bình tĩnh và phó thác để đối diện với những khó khăn vừa xảy ra.

Có lẽ mỗi người đều có kinh nghiệm tương tự như thế, những lúc gặp khó khăn thử thách và cả những lúc êm ả, chỉ có Chúa là nơi chúng ta nương thân, chỉ có Chúa mới mang lại bình an cho tâm hồn chúng ta.

Giờ đây chúng ta hiểu được ý nghĩa mà chúng ta cầu chúc trong thánh lễ khi hôn bình an. Chúng ta chúc nhau được mạnh khỏe, bình an, có tương quan tốt với Thiên Chúa và với tha nhân. Nói cách khác, chúng ta chúc nhau có một con tim đầy bình an của Chúa Kitô là sự bình an nền tảng cho toàn bộ cuộc sống con người. Ai cũng cần đến thứ bình an đó của Chúa. Chúng ta hãy chúc nhau bằng lời chúc của Đấng Phục Sinh: “Bình an của Chúa ở cùng anh chị em!” Amen!

ĐCV Vinh Thanh - Nghệ An
http://nguoinguphu.blogspot.com/
 
Yêu và tuân giữ Lời Chúa
Lm Phêrô Nguyễn Văn Hương
06:20 17/05/2022

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH
YÊU VÀ TUÂN GIỮ LỜI CHÚA
Cv 15,1-2.22-29; Kh 21,10-14.22-23; Ga 14,23-29

Hôm nay, chúng ta bước vào Chúa Nhật VI Phục Sinh. Trong bối cảnh hướng tới lễ Chúa Lên Trời và lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, chúng ta đọc lại diễn từ từ biệt của Chúa Giêsu với các môn đệ trước khi bước vào cuộc khổ nạn. Có thể nói, đây là những lời trăng trối quan trọng của một người sắp phải ra đi. Chúng ta suy niệm hai lời quan trọng của Chúa Giêsu:

1- “Ai yêu mến Thầy thì giữ Lời Thầy”

Đức Giêsu nói với các Tông Đồ rằng: “Ai yêu mến Ta thì giữ lời Ta, Cha Ta sẽ yêu mến người đó, và chúng ta sẽ đến và ở với người đó” (Ga 14,23).

Ở đời, yêu mến ai thì vâng lời người đó, làm theo điều người đó muốn. Cũng thế, yêu mến Chúa thì tuân giữ Lời Chúa, sống theo Lời Chúa dạy. Thực hành Lời Chúa là bằng chứng của lòng yêu mến. Thánh Ignatiô nói: “Tình yêu hệ tại ở việc làm hơn tại lời nói.” Vì thế, Chúa Giêsu đã nói: “Không phải những người nói ‘Lạy Chúa, lạy Chúa’ là được vào Nước Trời, nhưng là những kẻ làm theo ý Thiên Chúa” (Mt 7,21). Ai tuân giữ Lời Chúa, thì Thiên Chúa ở trong người đó, họ trở thành dấu chỉ của Thiên Chúa cho người khác.

2- “Thánh Thần sẽ dạy các con mọi sự”

Chúa Thánh Thần được ban cho Giáo Hội cách dồi dào chỉ sau khi Chúa Giêsu phục sinh. Chúa Thánh Thần được gọi là Đấng Bầu Chữa, được Thiên Chúa Cha gởi tới nhân danh Chúa Giêsu. Người sẽ dạy các Tông Đồ mọi sự và nhắc lại những gì mà Đức Giêsu đã loan báo.
Chúa Thánh Thần luôn ở với Giáo Hội và mỗi người chúng ta. Người dạy chúng ta mọi sự. Người hướng dẫn chúng ta tới chân lý toàn vẹn và giúp chúng ta thực hiện những gì đẹp lòng Thiên Chúa. Thánh Thần giúp chúng ta sống trong bình an và tình yêu, chứ không sống trong sợ hãi hay nô lệ. Bởi lẽ, ở đâu có Chúa Thánh Thần, ở đó có Giáo Hội, có bình an, tự do và thánh thiện. Chúa Thánh Thần hướng dẫn chúng ta tới ơn cứu độ đích thực như Người đã tác động các Tông Đồ khi họ kinh nghiệm rằng: “Kitô hữu được cứu độ không do cắt bì nhưng do tin vào Đức Giêsu” (x. Cv 15,5-11). Đó là sự mới mẻ do Thánh Thần mang lại.

Nguyện xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn mỗi người chúng ta thực hành Lời Chúa trong đời sống hằng ngày. Đồng thời, luôn biết mở rộng tâm hồn để cho Người hoạt động và hướng dẫn chúng ta tới chân lý toàn vẹn. Amen!

ĐCV Vinh Thanh - Nghệ An
http://nguoinguphu.blogspot.com/
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Fátima cầu nguyện cho sự man rợ trong cuộc chiến ở Ukraine có thể dừng lại
Đặng Tự Do
05:01 17/05/2022


Hôm 13 tháng 5, Đức Cha José Ornelas, Giám mục Leiria-Fatima đã kêu gọi “ngăn chặn sự tàn bạo của chiến tranh”, đang diễn ra ở Ukraine, sau khi ban phép lành cho một hình ảnh của Đức Mẹ, tương tự như ảnh Đức Mẹ Fatima, sẽ được tôn kính tại nhà thờ chính tòa Lviv.

“Chúc tụng Chúa, một cách đặc biệt, vì hình ảnh này của Mẹ Ngài sẽ được gửi đến Ukraine. Cầu mong bức ảnh này là một dấu chỉ và nền tảng của hòa bình cho Ukraine và cho toàn thế giới”, Đức Cha José Ornelas nói vào lúc ban phép lành.

Bức ảnh là một món quà từ Đền Fatima cho Đức Tổng Giám Mục Ihor Vozniak, Tổng Giám mục Thủ đô Công Giáo Đông phương của Lviv; Khoảnh khắc làm phép ảnh đã được chào đón bằng một tràng pháo tay của khoảng 170.000 khách hành hương có mặt tại đền thánh Đức Mẹ Fatima.

Trong buổi cử hành đầu tiên với tư cách là Giám mục Leiria-Fátima cùng với những người hành hương quốc tế, Đức Cha José Ornelas đã nêu bật “thông điệp thúc đẩy cuộc sống và hòa bình” được thể hiện ở Cova da Iria kể từ năm 1917

“Cầu mong sự hiện diện từ mẫu của Đức Maria, hình mẫu của Giáo hội luôn chăm sóc những gì nhỏ bé và mong manh nhất, tỏa sáng trong thời kỳ khó khăn này”, của đại dịch và chiến tranh, “ảnh hưởng đến Ukraine và nhiều nơi khác trên hành tinh với sự tàn bạo và thảm khốc.”

Mong thông điệp hòa bình mà Mẹ mang đến cho chúng ta ở Fatima được chấp nhận trong trái tim của tất cả mọi người, đặc biệt là những người nuôi dưỡng cuộc chiến này, để sự dã man có thể được chấm dứt và một thế giới mới có thể được xây dựng, trong công lý, trong tình đoàn kết huynh đệ và trong hòa bình.

Bằng tiếng Ý, Đức Tổng Giám Mục Ornelas đã hoan nghênh sự chào đón dành cho những người tị nạn từ cuộc chiến ở Ukraine: “Giữa sự tàn khốc của chiến tranh, mong đây là một dấu hiệu về sự phục vụ của Giáo hội và của tình huynh đệ đã trở thành phổ quát”.

Ý cầu nguyện cho hòa bình ở Ukraine đi kèm với cuộc hành hương quốc tế ngày 13 tháng 5 này theo một cách đặc biệt, vì đây là lần đầu tiên không có hạn chế nào kể từ khi bắt đầu đại dịch vào tháng 3 năm 2020.

Buổi cử hành đã do Đức Tổng Giám Mục Edgar Peña Parra, Phụ tá Quốc vụ khanh Vatican, chủ trì.

Đức Cha José Ornelas nói với viên chức Tòa Thánh: “Tôi xin Đức Cha chuyển đến Đức Thánh Cha Francisco lòng kính trọng và sự hiệp thông của chúng tôi với chức vụ của ngài”.

Đức Tân Giám Mục Leiria-Fátima đã dành ra một khoảng khắc với “lời công nhận đặc biệt” cho Đức Hồng Y António Marto, nguyên Giám Mục giáo phận, được đánh dấu bằng một tràng pháo tay từ những người hành hương.
Source:agencia.ecclesia.pt
 
Ukraine xin được giữ tượng Đức Mẹ Fatima
Đặng Tự Do
05:02 17/05/2022


Ukraine phải trả lại tượng Đức Mẹ cho Fatima. Tuy nhiên, nhà thờ chính tòa ở Lviv sẽ có một bức tượng mới giống hệt, được ban phước tại đền thờ ở Fatima, Bồ Đào Nha.

Đền thánh Đức Mẹ Đức Mẹ Fatima đã gọi cho Ukraine, và họ muốn bức tượng của mình được đưa trở lại Fatima.

Tượng Đức Mẹ Fatima đã đến Ukraine vào ngày 17 tháng Ba, theo yêu cầu của Tổng Giám mục Công Giáo Đông phương Ihor Vozniak của Lyiv. Kể từ đó, vô số tín hữu ở đất nước bị chiến tranh tàn phá đã tìm kiếm sự an ủi nơi sự hiện diện của bức tượng.

Khi Đức Thánh Cha Phanxicô thánh hiến Ukraine và Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội của Đức Trinh Nữ Maria, bức tượng là một lời nhắc nhở hữu hình rằng Ukraine đang ở dưới sự bảo vệ của Đức Mẹ.

Nhưng những gì được hoạch định là một thánh đã được kéo dài đến gần hai tháng. Vị Tổng giám mục Ukraine sau đó hỏi rằng liệu đền thánh Đức Mẹ Fatima có thể cân nhắc việc tặng luôn bức tượng để bức tượng có thể ở lại Ukraine mãi mãi hay không.

Yêu cầu đó đã bị từ chối một cách lịch sự, nhưng ngôi đền đã hứa sẽ làm phép và gửi một bức tượng giống hệt như thế đến Ukraine.

Như tờ Tablet đã đưa tin, cha phó của nhà thờ chính tòa Lviv, là Cha Carlos Cabecinha, cho biết trong một cuộc họp báo trước lễ Đức Mẹ Fatima vào ngày 13 tháng 5, rằng bức tượng có thể ở lại Ukraine bao lâu cần thiết, nhưng cuối cùng bức tượng ấy phải trở về Bồ Đào Nha.

Cha cho biết: “Theo định nghĩa, hình ảnh người hành hương là hình ảnh rời đi và sau đó quay trở lại đền thờ ở Fátima”.

Tượng Đức Mẹ được đưa đến Fatima là một trong 13 bản sao của bức tượng gốc do José Ferreira Tedin điêu khắc, dựa trên sự hướng dẫn chính xác của Sơ Lúcia, một trong ba trẻ em đã chứng kiến Đức Mẹ hiện ra ở Fátima năm 1917.

Các bản sao thỉnh thoảng được mang đi hành hương, một truyền thống bắt đầu vào cuối Thế chiến thứ hai, khi một linh mục quản xứ ở Berlin đề xuất rằng nên đưa bức tượng Đức Mẹ Fatima đi khắp Âu Châu. Sau 50 năm hành hương, và sau khi đến thăm hơn 100 quốc gia, các bức tượng giờ chỉ rời đi vào những dịp đặc biệt. Nhiều tín hữu đã cho rằng đã được chữa trị về thể chất và tâm linh là do sự hiện diện của một trong những bức tượng.
Source:Aleteia
 
Pakistan: Những tội nhân bị ngồi tù 8 năm chỉ vì bị buộc vào tội báng bổ Đức Mohammed một cách bịa đặt!
Thanh Quảng sdb
05:23 17/05/2022
Pakistan: Những tội nhân bị ngồi tù 8 năm chỉ vì bị buộc vào tội báng bổ Đức Mohammed một cách bịa đặt!

Câu chuyện về một cặp vợ chồng Công Giáo ở Pakistan bị buộc tội báng bổ Đức Mohammed và bị ngồi tù 8 năm; nhưng cuối cùng họ đã được minh oan vào năm 2021 bởi Tòa án tối cao ở Thủ đô Lahore.

Shagufta Emmanuel chia sẻ kinh nghiệm của cô với Tổ chức Giáo hoàng "Hỗ trợ những Giáo hội bị bách hại" và bày tỏ lòng biết ơn về sự hỗ trợ mà cô và gia đình cô đã nhận được vì tuyên xưng đức tin vào Thiên Chúa, Đấng đã luôn nâng đỡ và yêu thương họ.

Nguồn tin từ Giáo Hội Á Châu

Vào tháng 7 năm 2013, Shagufta và Shafqat Emmanuel, cặp vợ chồng Công Giáo ở Mian Channu, một thị trấn nhỏ cách Thủ đô Lahore của Pakistan 155 dặm về phía nam, đã bị bắt trước lời cáo buộc báng bổ Đức Mohammed một cách gán ghép... Sau tám năm bị án tử hình, họ phải cách ly khỏi gia đình và bốn người con… Nhưng cuối cùng họ đã được Tòa án tối cao Lahore trả tự do vào ngày 3 tháng 6 năm 2021.Cô Shagufta đã chia sẻ câu chuyện đời mình với ACN.

Cô nói: “Tôi được sinh ra trong một gia đình sống đức tin Công Giáo vững mạnh. Tôi thường xuyên tham dự thánh lễ và rước lễ, và tôi rất ham thích học hỏi giáo lý và lần chuỗi Mân Côi. Cha tôi và mẹ tôi đã dạy tôi và sáu anh chị em của tôi phải vững mạnh sống niềm tin, và sẵn sàng hy sinh ngay cả có bị bắt bớ vì đức tin”.

“Hầu hết dân làng nơi chúng tôi ở theo đạo Hồi, nhưng cũng có một số ít theo đạo Công Giáo. Chúng tôi cũng có những mối quan hệ thân tình với những người Hồi giáo. Tôi nhớ đã chơi với các cô gái Hồi giáo và chúng tôi đến thăm nhà của nhau và trao nhau những lời cầu chúc và bánh trái vào các dịp lễ Giáng sinh và lễ Eid al-Fitr. Anh em tôi cũng có những người bạn Hồi giáo rất tốt. Tôi không nhớ đã xảy ra bất kỳ một cuộc xung đột hay tranh chấp nào về tôn giáo.

“Vài năm sau khi kết hôn với Shafqat Emmanuel, chúng tôi chuyển đến Gojra, vì chồng tôi có việc ở đó. Thảm họa xảy ra là chồng tôi bị liệt vì một viên đạn đi lạc, trong khi cố gắng hòa giải một cuộc tranh chấp xảy ra 12 năm trước. Cuộc sống sau tai nạn đó thật là khó khăn, nhưng chúng tôi may mắn có được một công việc làm tại một trường trung học Thánh Gioan ở Gojra. Sau giờ học, chồng tôi đi sửa điện thoại để kiếm thêm tiền trang trải cho gia đình.

“Vào một ngày tháng 7 năm 2013, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy nhiều xe cảnh sát kéo đến, với hàng chục cảnh sát. Họ đột kích vào nhà của chúng tôi và bắt chồng tôi và tôi, vì tội báng bổ Đức Mohammed dưới dạng một tin nhắn, được gửi qua sim điện thoại di động của chúng tôi. Điện thoại do tôi đứng tên và được sử dụng bởi chồng tôi. Tin nhắn xúc phạm được viết bằng tiếng Anh, một ngôn ngữ mà cả tôi và chồng tôi đều không nói hay đọc được. Chúng tôi bị cảnh sát giam giữ đêm đó và ngày hôm sau chúng tôi bị tống vào tù.

“Trong tù, chúng tôi bị tra tấn. Các sĩ quan nói với chồng tôi rằng nếu anh không thú nhận, họ sẽ cưỡng hiếp tôi trước mặt anh ấy, và vì vậy anh ấy đã thú nhận, mặc dù cả hai chúng tôi vô tội.

“Chúng tôi đã phải ngồi tù 8 tháng trước khi một thẩm phán kết tội và kết án tử hình chúng tôi. Luật sư của chúng tôi không được phép bào chữa và cả hai chúng tôi không được nghe biết gì về các tội bị buộc. Tôi đã ngất đi khi nghe bản án tử hình. Bản án đó thật là một họa lớn cho chúng tôi và gia đình chúng tôi, đồng thời nó làm chấn động cả cộng đồng Công Giáo ở Pakistan và nhiều nơi khác.

“Shafqat bị đưa đến nhà tù FaisMohammedbad, trong khi tôi bị đưa đến phòng giam dành cho tử tù ở Multan. Chúng tôi đã bị kết án tử hình tám năm rồi. Bạn có thể tưởng tượng điều này gây khủng khoảng như thế nào cho các con tôi, lúc đó chúng mới 13, 10, 7 tuổi và con gái tôi mới 5 tuổi. Chúng phải không ngừng di chuyển chỗ ở và trốn tránh các phần tử quá khích Hồi giáo luôn đe dọa giết chúng! Các con chúng tôi chỉ được thăm ba mẹ chúng năm hoặc sáu tháng một lần, trong khoảng 20 đến 30 phút. Ngày nào tôi cũng khóc vì không được ở bên các con. Cuộc sống của tôi thật khủng khiếp, và tôi cứ nghĩ rằng một ngày nào đó vợ chồng tôi sẽ bị treo cổ.

“Bất chấp những cơn ác mộng đáng sợ này, tôi không bao giờ mất hy vọng hay niềm tin của mình. Tôi cầu nguyện hàng ngày, không chùn bước. Tôi đọc Kinh thánh và hát Thánh vịnh và thánh ca bằng tiếng Urdu và Punjabi, và tôi nhận được nhiều an ủi. Tôi không bao giờ mất niềm tin và hy vọng tôi và chồng tôi sẽ được tráng án! Chúa Giêsu Đấng hằng sống, Đấng đã đánh bại sự chết và sống lại từ cõi chết - sẽ giải thoát chúng tôi và cho tôi sống lại từ cõi chết.

“Nhiều lần tôi được khuyến dụ nếu tôi cải đạo sang Hồi giáo thì bản án tử hình sẽ được hoán chuyển thành chung thân và cuối cùng tôi sẽ được tha. Tôi luôn trả lời không. Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh là sức sống và là Đấng Cứu Rỗi tôi. Chúa Giêsu Kitô đã hy sinh mạng sống của mình cho tôi mặc dù tôi là một tội nhân. Tôi sẽ không bao giờ thay đổi niềm tin của mình. Tôi thà bị treo cổ còn hơn là chối bỏ Chúa Giêsu.

“Trong khi đó, nhiều sự can thiệp được khởi đầu, trước những tiếng nói mạnh mẽ chống lại phiên tòa và bản án bất công của chúng tôi tại Nghị viện Châu Âu, do các tổ chức nhân quyền thế giới, cũng như của Giáo Hội Công Giáo, và Thánh bộ “Yểm trợ cho Giáo hội đang bị bắt hại”. Họ cầu nguyện cho chúng tôi được trắng án và hỗ trợ về mặt tinh thần và đạo đức cho chúng tôi. Chồng tôi và tôi luôn biết ơn tất cả những người đã hỗ trợ chúng tôi!

“Trong cùng thời gian đó, Asia Bibi, người cũng bị kết án tử hình vì tội báng bổ sai lầm, là hàng xóm của tôi cũng bị án tử hình ở Multan. Cho nên mỗi lần chúng tôi gặp nhau, chúng tôi thường cầu nguyện, an ủi nhau và làm mới lại đức tin của mình vào Chúa Giêsu Kitô. Vào mỗi dịp Giáng sinh, chúng tôi được ăn bánh chung với các tù nhân Hồi giáo và Các đạo giáo khác.

“Khi tôi nghe tin Asia Bibi báo là anh được thả tự do, trái tim tôi tràn ngập niềm vui và tôi tin rằng một ngày nào đó chúng tôi cũng sẽ được trả tự do. Cuối cùng, chồng tôi và tôi cũng được tự do. Nhưng cũng giống như Asia Bibi, Shafqat và tôi không thể ở lại Pakistan cùng gia đình mà phải xin tị nạn và định cư ở một quốc gia khác, bởi vì những kẻ cuồng tín và cực đoan Hồi giáo sẽ giết chúng tôi nếu chúng tôi ở lại Pakistan.

“Chúng tôi rất hạnh phúc vì một quốc gia châu Âu đã cho chúng tôi tị nạn và giờ đây gia đình chúng tôi được đoàn tụ cùng nhau. Chúng tôi ở đây an vui và được tự do thực hành tôn giáo của mình.

“Tôi hy vọng và cầu nguyện rằng những lời buộc tội báng bổ sai lầm như thế này, thường được bịa ra để tiêu diệt cá nhân, sẽ được chấm dứt ở Pakistan và những người vu cáo cho người vô tội sẽ bị trừng phạt!”
 
Văn Hóa
Quê Ngoại dấu yêu
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
01:31 17/05/2022

QUÊ NGOẠI DẤU YÊU

Kể từ cuối thập niên 1980 của thế kỷ trước, khi những bước chân đầu tiên của tôi đặt trên ngưỡng đại học, cũng là những bước chân đánh dấu ngày tôi rời xa quê Ngoại, và là chính nơi chôn nhau cắt rốn. Đó là một miền quê thanh bình thuộc phía Đông của miền Nam, một chốn quê chan chứa tình người, tình đất..

Ở đó là một trong những xứ đạo cổ xưa nhất của Giáo hội Việt Nam, nơi đã cho tôi những tháng ngày bình yên, êm ả, cùng nỗi hạnh phúc ngập tràn của tuổi thơ trăm yêu ngàn nhớ. Khác hẳn chốn xa xôi, tấp nập, đầy tiếng ồn, đầy bụi khói, đầy tranh giành, bon chen… giữa một thành phố lớn, nơi tôi hằng ngày phải hối hả cùng dòng người bất tận để lên giảng đường…

Bởi phải trầm mình giữa chốn phố thị không một cảm tình, không một phút giây yên lặng, càng làm tôi nhớ quê hương da diết. Vùng đất và xứ đạo của miền quê ấy đã trở thành huyết quảng trong tôi…

Nhưng cũng thật bẽ bàng. Ngày nay, quê hương tôi đang đô thị hóa quá nhanh. Nhanh đến chóng mặt. Đã nhiều lần tim tôi phải nhói lên những tình cảm khó tả, hình như nó chuyển từ trạng thái thảng thốt sững sờ đến da diết đau, khi chứng kiến mọi loại cơ giới đang “lột xác” quê hương mình.

Vì thế, tôi muốn gởi lòng mình trở về tuổi thơ như một lời cám ơn quê hương, đồng thời tỏ bày những trĩu nặng trước hiện thực đang diễn ra.

I. QUÊ NGOẠI SỐNG ĐỘNG TRONG KÝ ỨC ĐỜI TÔI.

Tự bao giờ người ta đã đặt cho làng quê êm ả và thơ mộng của tuổi thơ tôi cái tên mà bao nhiêu thời gian trôi xa, quê tôi vẫn khoác trên mình.

Nó hầu như in sâu vào tâm não tôi, đến nỗi tôi cũng chẳng cần thắc mắc tại sao lại có cái tên ngộ nghĩnh như vậy. Chỉ có những kỷ niệm của thời thơ ấu mới giúp tôi hiểu được điều đó mà thôi.

Đó là cái thời tôi còn là thằng bé trưa không ngủ, lén mẹ đi dầm nắng bắt con chuồn chuồn, bị mẹ đánh, sợ hãi nép vào lòng Ngoại. Cái thuở thằng bé lên năm, tối ngủ hay rúc vào giường của Ngoại, gối đầu lên tay Ngoại, thích được Ngoại kể chuyện đời xưa. Huyền thoại về vùng đất thân yêu quê mình là một trong những câu chuyện đời xưa mà tôi nhớ nhiều nhất…

Vào thời xa xưa, không rõ thời gian nào nữa, có một người lái đò đã châm lửa thiêu mình để tự tử. Thế là người dân trong vùng đã đặt tên cho mảnh đất mà mình đang sống đúng theo nghĩa đen mà hành động của người lái đò đã thực hiện khi tự kết liễu đời mình…

Quê tôi không có sóng, không có biển, để cho ai khi còn bé cứ chiều theo mẹ ra bãi cát đón cha từ ngoài khơi đánh cá về. Cũng không có núi cao để ai ngồi dưới chân núi nhìn lên đỉnh thèm thuồng được một lần lên đó mà phóng tầm mắt ra khắp nơi cho thỏa thích...

Với ký ức tuổi thơ tôi, quê mình chỉ có dòng sông nước xanh quanh năm hiền hòa trôi lặng lờ bên những bụi dừa nước um tùm trĩu quả. Dòng sông ấy đã bao lần “mở nước ôm tôi vào dạ” (Tế Hanh - Nhớ con sông quê hương) trong những trưa hè oi bức; dòng sông ấy cũng đã nhiều lần cho tôi những “ổ bánh mì kẹp thịt” bằng tàu lá lục bình và những bông hoa tím ngát của nó…

Và bên dòng sông ấy, mãi cho đến khi tôi lớn lên và phải rời xa quê hương, cái bến đò xưa vẫn còn hiện diện. Nó như dấu chứng về cái bến đò mà ngày xưa người lái đò đậu ghe của mình vào đó... Người ta cũng không ngần ngại gọi tên nơi mà bến đò hiện diện là xóm Bến Đò, để phân biệt với các xóm khác nơi xứ đạo của một miền quê.

Đẹp hơn cả vẫn là khi đứng từ bến đò nhìn về tháp chuông của ngôi nhà thờ cổ kính, nhà thờ xóm đạo quê tôi, được xây cất trên một đỉnh đồi nhỏ đối diện với dòng sông.

Những buổi hoàng hôn, tiếng chuông nhà thờ lại ngân nga cùng với muôn tiếng chim về tổ rộn ràng, làm cho dòng sông như trở mình, chuyển sang một màu tím thẳm đẹp lạ lùng.

Ngôi nhà thờ cổ kính gần ba trăm năm tuổi đời, đã được trùng tu nhiều lần, qua bao thời đã là trung tâm đức tin của bao nhiêu thế hệ người tín hữu.

Quê hương đã cho tôi thành người. Còn xóm đạo miền quê đã nuôi dưỡng đức tin của tôi, để từ nơi này, tôi hãnh diện khoe mình là Kitô hữu, là người tiếp bước cha ông xây dựng và phát triển đức tin.

Nếu quê hương đã chứng kiến ngày tôi chào đời để làm người, thì xóm đạo miền quê và ngôi nhà thờ cổ kính ấy đã nâng niu tôi trong ngày tôi lãnh bí tích Rửa tội để làm người tín hữu và làm con Thiên Chúa.

Cùng với thời gian, tôi lớn dần. Cũng chính tại ngôi nhà thờ của vùng quê yên bình ấy, tôi lần lược lãnh các bí tích khai tâm còn lại. Rồi cũng từ nơi lưu luyến quý yêu này, tôi đã cất bước ra đi theo ơn gọi mà Thiên Chúa đã gieo trong tôi, đã mời gọi tôi...

Ngày tôi lãnh bí tích Truyền chức, một lần nữa, ngôi nhà thờ cùng với xứ đạo quê nhà đầy trân đầy quý ấy – nơi tôi đã lớn lên từng ngày không chỉ trong thân xác, nhưng trong niềm tin, trong tình mến và ân sủng của Thiên Chúa, nơi đã dâng tặng trong tôi cả một bầu trời kỷ niệm – tưng bừng chứng kiến giây phút tôi bước tới Bàn Thánh Chúa: từ đây tôi trở thành linh mục của Chúa.

Hân hạnh biết chừng nào, tự hào biết chừng nào, cao quý biết chừng nào, đáng yêu biết chừng nào…, người con của quê hương lại được lãnh nhận thánh chức linh mục trên chính nơi mình sinh ra và lớn lên…

Phía ngoài mặt tiền nhà thờ vốn đã hết sức trầm mặc, sẽ rất đỗi yên bình cho mọi tâm hồn tìm về, còn có một mái trường, mà thuở tôi còn mài đũng ở lứa tuổi trung học, đã ắp đầy trong tôi khôngbiết bao nhiêu niềm thương, nỗi nhớ bên thầy cô, bạn bè... Làm sao tôi có thể quên được kỷ niệm của một thời vụng dại. Nó, mái trường thân yêu ấy như vẫn còn giữ mãi, còn âm vang mãi tiếng cười, tiếng đùa giởn của lũ học trò "xứng đáng" đứng sau quỷ và ma...

Nhớ nhất những chiều mưa bay, nhìn qua song, phía ngoài ô cửa sổ lớp học, những cánh hoa dầu, cứ mỗi cơn gió giật, lại bị cuốn xoay tít, xoay tít, hết đám này đến đám khác, bay từ phía khuôn viên nhà thờ sang sân trường, cứ như một trận pháo hoa chỉ có một màu xanh nhạt nổ tung trên nền trời...

Thời nào cũng vậy, cái tuổi của đám học trò trung học, là tuổi mơ tuổi mộng. Vui đó, rồi lại chợt buồn. Cái tuổi ươm mầm mơ ước, nhiều sáng tạo, nhưng cũng lắm tinh nghịch, sống mãi trong tôi, chiếm mất một phần ký ức của tuổi thơ tôi. Cái tuổi thần tiên diệu kỳ, đã mấy chục năm vội vã đi qua đời người, vẫn không dễ xóa nhòa…

Ở nơi ấy – quê tôi, đất trời tươi mát còn có tiếng chích chòe hót đòi tổ trong những lùm cây ăn trái xanh um tùm mỗi khi bắt đầu mùa trái chín. Những quả tươi vừa chín cứ đỏ hồng, chỉ nhìn là đã thấy ngọt ngào quyến rũ!

Nhìn chúng trổ sai oằn, tôi lại càng thương Ngoại vô cùng. Bao nhiêu năm trong đời, Ngoại gắn bó với chúng để cho chúng được nên vóc, nên hình như hôm nay. Chúng là màu xanh của quê hương. Nhờ màu xanh ấy, mà quê hương càng đẹp và nổi tiếng.

Nhưng Ngoại mới chính là người tạo ra màu xanh! Yêu quê hương, tôi càng yêu Ngoại tôi nhiều lắm. Dù năm tháng trôi xa, Ngoại tôi nay đã trở thành người thiên cổ. Tôi vẫn nhớ như in hình bóng Ngoại ngày xưa ấy, dù tóc đã bạc, lưng đã còng, tháng ngày Ngoại vẫn chăm tay cho màu xanh đẹp mãi. Ôi tôi muốn hái dâng Ngoại những quả chín đỏ tươi, to và ngọt ngào!...

Nơi ấy – quê tôi, cũng lại là nơi của nghề gốm sứ phát triển. Sản phẩm của nghề này có mặt hầu hết mọi nơi trên đất nước này, thậm chí bây giờ người ta còn xuất sang nhiều quốc gia hiện đại.

Ngành gốm sứ không biết tự bao giờ đã đi vào nếp sinh hoạt của mọi người như: một tích nước trà, chén, dĩa, bình cắm hoa… Ngoài ra còn có những chén hứng mủ cao su tròn hình bán nguyệt như hình những chiếc bánh trôi nước cắt đôi mà Ngoại vẫn thường làm phần thưởng cho tôi mỗi khi quyển vỡ của tôi xuất hiện những điểm mười tươi tắn (tuy những chén này lớn gấp nhiều lần chiếc bánh trôi nước), …

Quê tôi là vậy đó! Tôi yêu nơi mình sinh ra và lớn lên bằng thứ tình yêu của một đứa con được nuôi dưỡng từ vị ngọt ngào của phù sa đất Tổ. Xin cho tôi được hôn lên mảnh đất quê mình bằng một cái hôn thật nồng nàn. Xin cho ước mơ của tôi được trở thành hiện thực: Sẽ là một đứa con trung hiếu của quê hương được nối nghiệp cha ông mà gìn giữ những gia sản đã có từ ngàn xưa!

II. CHỢT NGẬM NGÙI TRƯỚC NHỮNG ĐỔI THAY.

Tôi đã từng có một ước mơ thế đấy. Tôi biết, ước mơ trung hiếu nối nghiệp cha ông gìn giữ gia sản quê hương không là ước mơ nhỏ. Bản thân như ánh đom đóm trong đêm, không dễ phá tan màn đêm. Một mình không thể cáng đáng nhiệm vụ gìn giữ gia sản của cả quê hương, nếu thiếu ý thức của mọi con người sống trên Quê Cha Đất Tổ.

Dù sao với một ước mơ, tuy mong manh, vẫn chính là động lực thôi thúc người con của quê hương lao mình về phía tương lai, xây dựng đời mình bằng những nỗ lực, những trang bị có thể có được trong giới hạn của bản thân, để nếu không thể làm được gì cho quê mình, thì ít là góp phần mình như một bằng chứng của lẽ sống, nếu có ai trong đời muốn tìm sự san sẻ…

Phải suy nghĩ như thế để tự an ủi mình, để bớt nhói khi nhìn lại những kỷ niệm của một thời, nay chỉ còn đúng với nghĩa của hai từ “kỷ niệm”…

Vì lợi nhuận, chính những người con đã biến quê mình không còn là "đất lề quê thói". Bởi với sự phát triển ồ ạt của kinh tế thị trường, văn hóa của một vùng quê đã "lai căn", nếp sống yên lành của người quê bỗng thực dụng, trở nên xa lạ khác thường. Bên cạnh đó, những vườn cây xanh ngút mắt, những dòng kênh xanh mơ mộng ngày nào, những mặt hàng gốm sứ giờ chỉ là… cổ tích...

Người ta đã mạnh tay, nhẫn tâm giết sạch cả một niềm yêu, cả một màu xanh của quê hương bằng nhiều chất độc hại nhất. Riêng về môi trường, đất và nước đã nhiễm nhiều loại tạp chất có thể giết chết con người, chứ đừng nói là cây trái. Một bằng chứng rất rõ: Trên tất cả các sông rạch hiện có ở quê tôi, nhiều loại cá, tôm, lươn, ếch… đã tiệt chủng.

Bởi không còn sinh lợi, người dân quê tôi đua nhau bán đất. Bán sạch. Bán không tiết xót! Ngày xưa, khi Ngoại tôi còn sống, bởi lòng tin của con người lúc ấy đầy ắp, lợi nhuận chỉ từ cây trái chứ không do đất đai, vì thế những khu vườn của những nhà hàng xóm chỉ cách nhau một con mương, một bờ dậu bằng những khóm râm bụt, những cây trà rừng uốn mình cong queo rất đẹp. Còn bây giờ, đừng nói đến những nhà hàng xóm, ngay cả những người chung một lòng mẹ sinh ra, vẫn có thể giết nhau để dành từng tấc đất, tìm tư lợi vật chất cho bản thân.

Tôi ngỡ ngàng xót xa mỗi lần về thăm quê Ngoại. Cả một màu xanh bình yên hạnh phúc, một thời ôm ấp, chở che tuổi thơ tôi, đã biến mất không còn vết tích. Nhà nhà san sát như dãy phố nằm giữa thôn quê. Người người lạ hoắc đến nỗi đi trên quê mình mà cảm giác như lạc vào chốn xa xôi. Các loại máy móc của cơ giới ngày đêm vỗ ầm ầm đinh tai nhức óc...

Chỉ còn mảnh vườn của Ngoại tôi đơn độc run rẩy giữa bầu trời xanh thăm thẳm trong vắt. Chỉ có bầu trời muôn đời vẫn thế, vẫn nghiêng mình che chở mọi người không phân lành dữ, tốt xấu. Chỉ có bầu trời mãi bao dung, vẫn bình yên như muôn đời bình yên. Khác hẳn trời xanh. Lòng người đổi thay đến chóng mặt, đến khiếp sợ. Sự đổi thay ấy đã bóp chết một rừng xanh của quê hương trăm thương ngàn nhớ.
Mảnh vườn của Ngoại dẫu còn đó, nhưng những hàng cây xanh ngày nào giờ chỉ là những cành cây bị tuốt trọc lá, giơ thẳng lên trời như dấu hiệu của kẻ đầu hàng, chỉ còn biết cầu xin chút lòng yêu thương của con người. Những cành cây khẳng khiu đau đớn đang van nài, đang cầu cứu, đang đòi quyền được sống. Những ai chỉ vì tham lam, nỡ giết chết quá khứ và đập phá cả tương lai có thấu chăng tiếng ai oán của quê hương ngàn đời âu yếm?

Cái bến đò đã gắn liền với người quê hàng trăm năm, nay dưới bàn tay con người, đã... biến mất. Thay vào đó, một con đường hiên ngang, sạch, rộng được kiên cố hóa bằng bê tông nhựa đang chạy dọc bờ sông.

Quê hương thanh bình của tuổi thơ tôi, giờ đây cũng hết thanh bình. Người ta nói “đất lành chim đậu”. Nhưng “chim” đậu nhiều, “đất” chẳng còn lành.

Cùng với bến đò huyền thoại, đất đai của người quê cũng thay ngôi đổi chủ. Người ta đang chứng kiến từng ngày những ngôi biệt thự, thậm chí những tòa lâu đài của bao nhiêu kẻ lạ của "thời hiện đại", mọc lên sang sát khoe dáng mình thuộc hàng "đỉnh" của cái chốn mà giờ đây, quê chẳng ra quê, phố chẳng ra phố...

Còn những con người sang trọng, trang điểm lộng lẫy và xa lạ cứ nhìn sẽ khiến người quê càng tủi. Họ, cứ mỗi sáng bước ra khỏi nhà là ngồi trên những xe hơi bóng lộn, chiều về, cánh cổng to, khỏe kia chỉ mở cho xe và người ngồi trên nó lách vào, rồi lại đóng sập...
Nằm giữa quê, nhưng những ngôi nhà chẳng có chút quê, Sống giữa quê nhưng những con người ấy chẳng có chút chân quê. Quê tôi, giờ đây, nếu phải gọi cho đúng, không biết phải gọi là gì...!

Đối lập hoàn toàn với gam màu sang trọng vừa nói là những anh chị em xa quê phải sống bằng đủ mọi loại nghề, thượng vàng hạ cám, nhiều nhất là làm công nhân trong các nhà máy, các khu công nghiệp.

Nếu ngày xưa, quê hương nổi tiếng cây trái miệt vườn, thì ngay hiện tại, nó đang nổi tiếng về những căn nhà tạm bợ, gọi là nhà trọ, đón nhận hàng hàng lớp lớp người lũ lượt từ khắp mọi miền đất nước đổ về để tìm kế sinh nhai.

Bởi đón nhận quá nhiều người, quá nhiều thành phần xã hội, an ninh trên miền quê này đã trở nên phức tạp. Tệ nạn xã hội ngày càng nhiều, có mặt ở mọi ngóc ngách.

Ngày xưa, nhà thưa thớt. Nhà cách nhà bằng một khoảng vườn rộng, rộng đến ngút mắt, mà sao không ai sợ bất cứ điều gì. Căn nhà của Ngoại nằm giữa vườn cây âm u trầm mặc, không cần đóng cửa, chỉ có tấm phên che hờ hững cản bớt gió lùa mỗi đêm, vậy mà sao giấc ngủ cứ ào về không gợn một chút nỗi sợ nào!…

Còn bây giờ, nhà nào cũng hết cửa trong đến cửa ngoài, cửa nào cũng khóa thật chặt, vẫn không khỏi nơm nớp âu lo.

Khi người ta khóa chặt cửa nhà, vô tình, người ta cũng đang khóa chặt lòng mình. Tình làng nghĩa xóm biến đi đâu! Nhà nhà đóng cửa, vì thế, người người xa cách. Nhà nhà đóng cửa, người người nhốt mình như ở nhà giam. Cũng phải thôi. Hàng xóm của mình, gọi là hàng xóm, nhưng biết ai quen, ai lạ. Tự giam mình là phương cách cuối cùng để bảo vệ sự an nguy của chính mình…

Tôi vẫn thường về thăm quê mình. Bình thường, một người con trở về quê hương, sẽ vui mừng, sẽ thấy lòng mình khoan khoái. Còn tôi, mỗi lần đứng trên mảnh đất quê mình, sao lại cứ nhớ quê mình da diết. Nhớ đến lạ lùng. Nhớ đến nao lòng. Nhớ đến quặn thắt một niềm đau khó tả…

Tình yêu quê hương của một thời đã qua như một bầu trời ký ức dằn xé trong tôi, làm tôi cứ đau đáu khi phải chứng kiến sự lạ lẫm, vô hồn của hôm nay trên chính nơi chôn nhau cắt rốn.

Tôi không thể hiểu, sự đổi thay đang diễn ra trên quê mình có thật sự đúng, hay sự tiếc nuối về cái chất thanh bình, yên ắng của một thuở đã qua đang ngự trị trong tôi là sai? Chỉ biết rằng, người viễn xứ trở về quê xưa đã hụt hẩng đến ngỡ ngàng, ngơ ngác và kinh ngạc…
Đúng sai chưa thể biết được. Chỉ biết một điều, tôi đã yêu quá quê mình. Yêu như yêu từng sợi tóc, từ thớ thịt, từng giọt máu lưu chuyển khắp châu thân.

Chính vì yêu, tôi đã không kềm được xúc động. Và những xúc động ấy, dù có theo nhau tuôn ra trên đầu ngọt bút như mọi người thấy trong bài viết này, thì hãy thông cảm cho tôi. Bởi khi “yêu”, người ta có thể làm mọi thứ theo cách “yêu” của mình!...

…Thế là ước mơ của tôi, từ nay sẽ không bao giờ tìm lại được. Rời khỏi quê hương, mong trở thành người con trung hiếu của quê hương đã ấp ủ hồn tôi, đã quấn lấy đời tôi. Cứ thế mà tôi lao mình về phía trước để cố hoàn thành tốt nhất trách nhiệm và ơn gọi đời mình.

Những lao tác dọc đường đời, đã chạm phải nhiều thử thách, có lúc đớn đau rát buốt, có lúc như chồn chân mỏi gối, người xưa trở lại, muốn tìm đến chiếc võng tre xưa, nằm đu đưa dưới gốc cây mát rượi, hay khoác những bụm nước ngọt ngào dưới con mương xanh có bầy cá rô tung tăng bơi lội, để rửa khuôn mặt nhiễm bụi đời…, mong khuây khỏa tâm hồn, mong được loại bỏ những căng thẳng, mong chút gió đồng quê lướt nhẹ da người để cảm nhận sự an lành thanh thản…

Nhưng không còn có thể nữa rồi. Tất cả đã lùi vào quá khứ. Đất quê xưa, nay chỉ còn lại một miền kỷ niệm. Câu chuyện về trái cây miệt vườn một thời nổi tiếng đã sớm trở thành dòng cổ tích, để ngày mai khi kể lại cho thế hệ đời sau, người quê sẽ bắt đầu bằng hai tiếng “Ngày xưa…”, y như Ngoại tôi đã từng kể về huyền thoại quê hương: “Ngày xưa có ông Lái đò tự Thiêu…”.
Nghe sao cổ họng đắng đót… Ngậm ngùi… Và tiếc xót…!!
 
VietCatholic TV
Các binh sĩ tại nhà máy Azovstal được cứu. Quyết định lịch sử của Thụy Điển, Nga yếu hơn bao giờ
VietCatholic Media
02:47 17/05/2022


1. Các quân nhân tại nhà máy thép Azovstal đã được cứu sau cuộc tấn công kéo dài 82 ngày

Hơn 260 binh sĩ, nhiều người bị thương, đã rời bỏ nhà máy Mariupol đã trở thành biểu tượng của cuộc kháng chiến

Hơn 260 binh sĩ Ukraine, trong đó có nhiều người bị thương, đã được di tản khỏi nhà máy thép Azovstal bị bao vây ở thành phố cảng Mariupol, nhường quyền kiểm soát thành phố cho Nga sau 82 ngày bị bắn phá.

Thứ trưởng Quốc phòng Ukraine Hanna Maliar - Ханна Маляр cho biết vào cuối ngày thứ Hai rằng 53 binh sĩ bị thương nặng đã được di tản đến một bệnh viện ở thị trấn Novoazovsk do Nga kiểm soát và hơn 200 người khác đã được vận chuyển qua một hành lang tới Olenivka.

Novoazovsk cách Mariupol khoảng 40 km. Maliar đã nói rõ rằng một số chiến binh vẫn ở lại Azovstal

“Đối với những chiến binh vẫn còn trên lãnh thổ của Azovstal, các nỗ lực giải cứu đang được thực hiện bởi nỗ lực chung.”

Cô Maliar nói thêm, “Nhờ có những người bảo vệ Mariupol, chúng tôi đã có được thời gian quan trọng để hình thành lực lượng dự bị, tập hợp lại lực lượng và nhận được sự hỗ trợ từ các đối tác. Những người bảo vệ Mariupol đã hoàn thành đầy đủ mọi nhiệm vụ mà bộ chỉ huy đề ra”.

“Thật không may, chúng tôi không có cơ hội để giải cứu Azovstal bằng các biện pháp quân sự. Nhiệm vụ chung quan trọng nhất của toàn Ukraine và toàn thế giới là cứu sống những người bảo vệ Mariupol”

2. Tuyên bố của Tổng thống Volodymyr Zelenskiy về diễn biến mới nhất tại Mariupol

Một thời gian ngắn sau khi tuyên bố của Maliar được đưa ra, Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đã đề cập đến tình hình tại Azovstal, đồng thời ngụ ý rằng một số người Ukraine vẫn ở trong nhà máy.

“Cảm ơn các hành động của quân đội Ukraine - Lực lượng vũ trang Ukraine, tình báo, đội đàm phán, Hội Hồng Thập Tự và Liên Hiệp Quốc, chúng tôi hy vọng rằng chúng tôi sẽ có thể cứu được mạng sống của những người của chúng tôi.”

“Trong số đó có những người bị thương nặng. Họ đang được điều trị. Tôi muốn nhấn mạnh rằng Ukraine cần những anh hùng Ukraine còn sống. Đây là nguyên tắc của chúng tôi”.

Các y tá và bác sĩ trong bệnh viện này đều là người Ukraine. Cho nên, không có khả năng các binh sĩ này bị đầu độc. Tuy nhiên, họ là tù binh của Nga và hy vọng họ có thể được trả tự do thông qua các cuộc trao đổi tù binh. Dư luận tại Ukraine cho rằng người Nga thực sự muốn giết hết tất cả các binh sĩ này. Các cuộc đàm phán đã diễn ra hết sức khó khăn.

Không rõ có bao nhiêu binh sĩ còn lại trong nhà máy thép, nhưng Tổng thống Ukraine, Volodymyr Zelenskiy, cho biết “chúng tôi hy vọng sẽ cứu được mạng sống của các binh sĩ của chúng tôi”.

Cuộc di tản có khả năng đánh dấu sự kết thúc của trận chiến dài nhất và đẫm máu nhất trong cuộc xâm lược vào Ukraine của Nga. Mariupol giờ đã trở nên hoang tàn sau cuộc bao vây của Nga mà Ukraine cho rằng đã giết chết hàng chục nghìn người trong thành phố.

Đối với người Ukraine, nhà máy Azovstal đã trở thành biểu tượng của sự kháng cự, với hàng trăm binh sĩ tiếp tục chiến đấu trên đó ngay cả khi phần còn lại của thành phố đã rơi vào tay quân Nga.

Khoảng 600 quân được cho là đã ở bên trong nhà máy thép.

3. Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Ukraine tuyên bố các binh sĩ bảo vệ nhà máy thép đã hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu một cách xuất sắc

Bộ Tổng tham mưu các lực lượng vũ trang Ukraine cho biết, các binh sĩ bảo vệ nhà máy thép đã hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu một cách xuất sắc.

“Những người bảo vệ Mariupol là những anh hùng của thời đại chúng ta. Họ sẽ mãi mãi được ghi vào lịch sử. Điều này bao gồm đơn vị đặc biệt Azov, Lữ đoàn 12 của Vệ binh Quốc gia Ukraine, Lữ đoàn 36 Thủy quân lục chiến, lực lượng biên phòng, cảnh sát, tình nguyện viên, Quân Phòng thủ Lãnh thổ Mariupol”

Đối với nhiều người, việc di tản các chiến binh ra khỏi Mariupol là một chiến bại của Ukraine. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia chiến thuật quân sự cho rằng Mariupol là một chiến thắng của Ukraine, và là một sai lầm chiến thuật của quân Nga. Say máu ăn thua, hay cố giành một chiến thắng để dâng lên Putin, quân Nga đã tập trung các lực lượng chính vào thành phố này, tạo điều kiện cho quân Ukraine củng cố vị trí ở các nơi khác, và cho họ có thời gian chờ đợi các nguồn viện trợ quân sự quan trọng từ Hoa Kỳ và Liên Hiệp Âu Châu. Bộ Tổng Tham Mưu Ukraine cũng đưa ra một nhận xét tương tự.

“Bằng cách tập trung các lực lượng chính của kẻ thù xung quanh Mariupol, chúng ta đã có cơ hội chuẩn bị và tạo ra các tuyến phòng thủ, nơi quân đội của chúng ta đã sẵn sàng ngày hôm nay để đẩy lùi kẻ xâm lược. Cuộc chiến tại Mariupol cung cấp cho chúng ta thời gian quan trọng để hình thành lực lượng dự bị, tập hợp lại lực lượng và nhận được sự hỗ trợ từ các đối tác trên thế giới.”

“Nhiệm vụ chung quan trọng nhất của toàn Ukraine và toàn thế giới là cứu sống những người bảo vệ Mariupol. Chúng tôi sẽ chiến đấu cho các bạn trên tất cả các mặt trận một cách trung thành như các bạn đã bảo vệ quốc gia chúng ta.”

Trong một tuyên bố, trung đoàn Azov nói rằng họ đang thực hiện mệnh lệnh cứu sống binh lính của mình.

Trung đoàn Azov là một lực lượng dân quân được thành lập để chống lại người Nga sau cuộc xâm lược Ukraine vào năm 2014.

Trung đoàn Azov cho biết trong một bài đăng trên mạng xã hội: “Để cứu mạng sống, toàn bộ đơn vị đồn trú ở Mariupol đang thực hiện quyết định đã được đưa ra bởi Bộ Tổng Tham Mưu Ukraine và hy vọng nhận được sự ủng hộ của người dân Ukraine”.

Trung đoàn cho biết quân đội của họ ở Mariupol, trên Biển Azov ở phía đông nam, đã cầm cự trong 82 ngày, để dành thời gian cho phần còn lại của Ukraine chiến đấu với các lực lượng Nga và bảo đảm các vũ khí cần thiết của phương Tây đến kịp trong cuộc chiến chống lại Nga.

Kể từ khi Nga tiến hành cuộc xâm lược vào tháng Hai, sự tàn phá của Mariupol đã trở thành biểu tượng cho cả khả năng của Ukraine trong việc chống lại sự xâm lược của Nga và sự sẵn sàng của Nga trong việc tàn phá các thành phố Ukraine bất khuất.

Những người bảo vệ cuối cùng của Azovstal đã phải cầm cự nhiều tuần trong các boongke và đường hầm được xây sâu dưới lòng đất để chống chọi với chiến tranh hạt nhân. Thường dân đã được di tản khỏi bên trong nhà máy, một trong những cơ sở luyện kim lớn nhất ở Âu Châu, hồi đầu tháng.

Vợ của một thành viên trung đoàn Azov đã mô tả điều kiện tại nhà máy trước đó vào thứ Hai: “Họ đang ở trong địa ngục. Họ nhận những vết thương mới mỗi ngày. Họ không có chân hoặc tay, kiệt sức, không có thuốc men,” Natalia Zaritskaya nói.

4. Tuyên bố của phía Nga

Việc di tản diễn ra vài giờ sau khi Nga cho biết họ đã đồng ý di tản các binh sĩ Ukraine bị thương đến một cơ sở y tế ở Novoazovsk.

Bộ Quốc phòng Nga cho biết: “Đã đạt được một thỏa thuận về việc di tản những người bị thương. Một hành lang nhân đạo đã được mở ra, qua đó các quân nhân Ukraine bị thương đang được đưa đến một cơ sở y tế ở Novoazovsk.”

Mạng RT của Nga đã chiếu đoạn video khoảng 10 đến 12 xe buýt rời nhà máy. Xe buýt dường như là sự kết hợp giữa bệnh viện và các phương tiện giao thông thông thường - một số được đánh dấu bằng chữ thập đỏ.

Hãng tin nhà nước RIA Novosti cao rao diễn biến này như một chiến thắng quân sự và nói thêm, “Hiện tại, một chế độ ngừng bắn đã được thiết lập trong khu vực của doanh nghiệp và một hành lang nhân đạo đã được mở ra, qua đó các quân nhân Ukraine bị thương đang được chuyển đến một cơ sở y tế ở Novoazovsk, thuộc Cộng hòa Nhân dân Donetsk, để cung cấp cho họ tất cả hỗ trợ cần thiết.”

5. 15 nữ quân nhân và nhân viên y tế hi sinh tại Azovstal

Mười lăm phụ nữ trẻ - quân nhân và nhân viên y tế - đã chết tại nhà máy thép Azovstal ở Mariupol.

“Mười lăm phụ nữ trẻ - quân nhân và nhân viên y tế - đã chết tại Azovstal. Đây là một thảm kịch đối với toàn thể người dân Ukraine. Đây là những người tốt nhất trong chúng ta, những anh hùng thực sự. Chúng tôi đã nỗ lực hết sức để cứu họ”, thị trưởng Mariupol, Vadym Boychenko ngậm ngùi cho biết như trên.

Ông lưu ý rằng hôm thứ Bảy, các thành viên Hội đồng thành phố Mariupol đã kêu gọi Bộ Ngoại giao Ukraine sử dụng tất cả các công cụ quốc tế để cứu những người bảo vệ Ukraine và tiến hành thủ tục di tản.

Theo thị trưởng, các phụ nữ trẻ Ukraine chết tại Azovstal khi các lực lượng phòng thủ Ukraine chiến đấu tại nhà máy thép trong hơn hai tháng. Nhiều gia đình ở lại trong nhà máy luyện thép và cùng nhau trấn giữ, hỗ trợ nhau và không may cùng nhau hy sinh.

Có khoảng 600 binh sĩ bị thương nặng trong boongke của các xưởng luyện thép bị phong tỏa. Họ không thể nhận được sự chăm sóc thích hợp do thiếu thuốc men và bác sĩ. Người Nga liên tục tấn công lãnh thổ Azovstal bằng mọi loại vũ khí và thực hiện các nỗ lực tấn công.

Ukraine đã nhờ đến một số quốc gia trên thế giới, bao gồm Israel, Thụy Sĩ, Thổ Nhĩ Kỳ và Phần Lan, đang trong quá trình đàm phán với Nga để di tản các quân nhân ra khỏi Azovstal.

Phó Thủ tướng - Bộ trưởng Tái hòa nhập các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng tạm thời của Ukraine Iryna Vereshchuk tuyên bố rằng chiến dịch di tản đặc biệt khỏi Azovstal sẽ bắt đầu bằng việc giải cứu các quân nhân bị thương nặng và sẽ được tiến hành theo nhiều giai đoạn.

Trước đó, Ukraine kêu gọi Nga trao đổi các chiến binh Azovstal bị thương nặng với những người Nga bị bắt nhưng Putin không đồng ý.

6. Những vụ nổ đã nghe thấy ở trung tâm Lviv

Một loạt vụ nổ đã được nghe thấy ở trung tâm Lviv vào khoảng 12:45 sáng giờ địa phương ngày Thứ Ba 17 tháng 5, ngay sau khi còi báo động cuộc không kích vang lên trong thành phố.

Một thành viên trong nhóm của CNN ở Lviv đã nghe thấy một tiếng nổ ở phía bắc trung tâm thành phố.

Trong một tuyên bố ngắn trên kênh Telegram của mình, Maksym Kozytskyi, người đứng đầu chính quyền quân sự khu vực Lviv, cho biết các hệ thống phòng không đã đáp trả cuộc tấn công nhưng không đưa ra thông tin về bất kỳ địa điểm nào bị tấn công. Ông bày tỏ lòng biết ơn tới các quân nhân vận hành hệ thống phòng không và cho biết thêm thông tin chi tiết về vụ tấn công sẽ được công bố sau.

Lviv và khu vực xung quanh đã bị ảnh hưởng ít nhất bảy lần kể từ khi bắt đầu chiến tranh.

Trong cuộc tấn công đầu tiên như vậy vào ngày 13 tháng 3, một căn cứ quân sự lớn ở Yavoriv, phía tây bắc Lviv, cách biên giới với Ba Lan khoảng 15 km, đã bị tấn công, khiến hơn 30 người thiệt mạng.

Một nhà máy phụ tùng máy bay, kho nhiên liệu và một số trạm biến áp điện nằm trong số các mục tiêu khác bị hỏa tiễn Nga bắn trúng ở Lviv trong những tuần gần đây.

7. Chính phủ Thụy Điển cho biết họ đã quyết định nộp đơn xin gia nhập NATO

Chính phủ Thụy Điển cho biết trên trang web của mình rằng họ đã quyết định nộp đơn xin gia nhập NATO.

“Đánh giá của Chính phủ là tư cách thành viên NATO là cách tốt nhất để bảo vệ an ninh của Thụy Điển trong bối cảnh môi trường an ninh đã thay đổi cơ bản sau khi Nga xâm lược Ukraine”.

Tuyên bố cho biết quyết định dựa trên “phân tích an ninh” mà chính phủ đã mời “các đảng phái của Riksdag tham gia”. Riksdag là Quốc Hội Thụy Điển

Trước đó vào thứ Hai, Thủ tướng Thụy Điển Magdalena Andersson cho biết Thụy Điển nên gia nhập NATO cùng với nước láng giềng Phần Lan để “bảo đảm sự an toàn của người dân Thụy Điển”.

Khi được hỏi khi nào chính xác quốc gia sẽ nộp đơn, cô ấy nói rằng điều đó có thể xảy ra trong tuần này - thứ Hai, thứ Ba hoặc thứ Tư. Bà nói thêm rằng nó cần được thực hiện với sự phối hợp của Phần Lan.

8. Chủ tịch Hội đồng Âu Châu khen ngợi Thụy Điển về quyết định gia nhập NATO

Chủ tịch Hội đồng Âu Châu Charles Michel đã khen ngợi Thụy Điển và Thủ tướng Thụy Điển, Magdalena Andersson, về quyết định gia nhập NATO, gọi đó là “quyết định vì lợi ích của an ninh và quốc phòng tập thể”.

Trong một dòng tweet hôm thứ Hai, Michel nói: “Với việc Thụy Điển xin gia nhập NATO cùng với đối tác chiến lược Phần Lan, an ninh của chúng tôi càng trở nên mạnh mẽ hơn”.

Ông nói thêm: “Sự đóng góp của Liên Hiệp Âu Châu vào khả năng răn đe của NATO ngày càng vô giá”.
 
Bước ngoặt trong mối quan hệ Vatican và TQ. Fátima cầu nguyện cho Ukraine. Tượng Đức Mẹ tại Lviv
VietCatholic Media
04:59 17/05/2022


1. Vụ bắt giữ Đức Hồng Y Quân: Một bước ngoặt trong mối quan hệ giữa Giáo Hội Công Giáo và Trung Quốc

Vụ bắt giữ Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân tiếp tục gây ra các phản ứng từ nhiều phía. I. Media của Ý có bài nhận định nhan đề “L’arresto del cardinale Zen è una sfida per il Vaticano”, nghĩa là “Vụ bắt giữ Đức Hồng Y Quân là một thách đố đối với Vatican”. Bản dịch sang tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Vụ bắt giữ vị Hồng Y ủng hộ dân chủ đặt ra nhiều câu hỏi về chiến lược cải thiện quan hệ với Trung Quốc của Giáo Hội Công Giáo.

Bị bắt và sau đó được tại ngoại vào ngày 11 tháng 5 năm 2022, Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân, giám mục hiệu tòa của Hương Cảng, xuất hiện hơn bao giờ hết như là hiện thân của sự phản kháng của Hương Cảng trước sự bóp nghẹt ngày càng chặt chẽ của Bắc Kinh. Bản cáo trạng nhắm vào ngài bởi cơ quan tư pháp địa phương về tội “thông đồng với một thế lực nước ngoài” đang gây ra “mối quan ngại lớn” từ phía Vatican, nơi đã gặp nhiều khó khăn trong mối quan hệ hợp tác với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong những năm gần đây.

Đức Hồng Y Quân bị buộc tội cùng với bốn thành viên khác trong hội đồng quản trị của “Quỹ cứu trợ nhân đạo 612”, một hiệp hội ban đầu nhằm tài trợ cho những người biểu tình ủng hộ dân chủ ở Hương Cảng. “Các cá nhân bị nghi ngờ có âm mưu và cấu kết với nước ngoài hoặc lực lượng nước ngoài để gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia - một hành động có tính chất nghiêm trọng”, Văn phòng Ủy viên, cơ quan đại diện Bộ Ngoại giao Bắc Kinh tại Hương Cảng, cho biết trong một tuyên bố.
Source:Aleteia

2. Fátima cầu nguyện cho sự man rợ trong cuộc chiến ở Ukraine có thể dừng lại

Hôm 13 tháng 5, Đức Cha José Ornelas, Giám mục Leiria-Fatima đã kêu gọi “ngăn chặn sự tàn bạo của chiến tranh”, đang diễn ra ở Ukraine, sau khi ban phép lành cho một hình ảnh của Đức Mẹ, tương tự như ảnh Đức Mẹ Fatima, sẽ được tôn kính tại nhà thờ chính tòa Lviv.

“Chúc tụng Chúa, một cách đặc biệt, vì hình ảnh này của Mẹ Ngài sẽ được gửi đến Ukraine. Cầu mong bức ảnh này là một dấu chỉ và nền tảng của hòa bình cho Ukraine và cho toàn thế giới”, Đức Cha José Ornelas nói vào lúc ban phép lành.

Bức ảnh là một món quà từ Đền Fatima cho Đức Tổng Giám Mục Ihor Vozniak, Tổng Giám mục Thủ đô Công Giáo Đông phương của Lviv; Khoảnh khắc làm phép ảnh đã được chào đón bằng một tràng pháo tay của khoảng 170.000 khách hành hương có mặt tại đền thánh Đức Mẹ Fatima.

Trong buổi cử hành đầu tiên với tư cách là Giám mục Leiria-Fátima cùng với những người hành hương quốc tế, Đức Cha José Ornelas đã nêu bật “thông điệp thúc đẩy cuộc sống và hòa bình” được thể hiện ở Cova da Iria kể từ năm 1917

“Cầu mong sự hiện diện từ mẫu của Đức Maria, hình mẫu của Giáo hội luôn chăm sóc những gì nhỏ bé và mong manh nhất, tỏa sáng trong thời kỳ khó khăn này”, của đại dịch và chiến tranh, “ảnh hưởng đến Ukraine và nhiều nơi khác trên hành tinh với sự tàn bạo và thảm khốc.”

Mong thông điệp hòa bình mà Mẹ mang đến cho chúng ta ở Fatima được chấp nhận trong trái tim của tất cả mọi người, đặc biệt là những người nuôi dưỡng cuộc chiến này, để sự dã man có thể được chấm dứt và một thế giới mới có thể được xây dựng, trong công lý, trong tình đoàn kết huynh đệ và trong hòa bình.

Bằng tiếng Ý, Đức Tổng Giám Mục Ornelas đã hoan nghênh sự chào đón dành cho những người tị nạn từ cuộc chiến ở Ukraine: “Giữa sự tàn khốc của chiến tranh, mong đây là một dấu hiệu về sự phục vụ của Giáo hội và của tình huynh đệ đã trở thành phổ quát”.

Ý cầu nguyện cho hòa bình ở Ukraine đi kèm với cuộc hành hương quốc tế ngày 13 tháng 5 này theo một cách đặc biệt, vì đây là lần đầu tiên không có hạn chế nào kể từ khi bắt đầu đại dịch vào tháng 3 năm 2020.

Buổi cử hành đã do Đức Tổng Giám Mục Edgar Peña Parra, Phụ tá Quốc vụ khanh Vatican, chủ trì.

Đức Cha José Ornelas nói với viên chức Tòa Thánh: “Tôi xin Đức Cha chuyển đến Đức Thánh Cha Francisco lòng kính trọng và sự hiệp thông của chúng tôi với chức vụ của ngài”.

Đức Tân Giám Mục Leiria-Fátima đã dành ra một khoảng khắc với “lời công nhận đặc biệt” cho Đức Hồng Y António Marto, nguyên Giám Mục giáo phận, được đánh dấu bằng một tràng pháo tay từ những người hành hương.
Source:agencia.ecclesia.pt

3. Ukraine xin luôn được giữ tượng Đức Mẹ Fatima

Ukraine phải trả lại tượng Đức Mẹ cho Fatima. Tuy nhiên, nhà thờ chính tòa ở Lviv sẽ có một bức tượng mới giống hệt, được ban phước tại đền thờ ở Fatima, Bồ Đào Nha.

Đền thánh Đức Mẹ Đức Mẹ Fatima đã gọi cho Ukraine, và họ muốn bức tượng của mình được đưa trở lại Fatima.

Tượng Đức Mẹ Fatima đã đến Ukraine vào ngày 17 tháng Ba, theo yêu cầu của Tổng Giám mục Công Giáo Đông phương Ihor Vozniak của Lyiv. Kể từ đó, vô số tín hữu ở đất nước bị chiến tranh tàn phá đã tìm kiếm sự an ủi nơi sự hiện diện của bức tượng.

Khi Đức Thánh Cha Phanxicô thánh hiến Ukraine và Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội của Đức Trinh Nữ Maria, bức tượng là một lời nhắc nhở hữu hình rằng Ukraine đang ở dưới sự bảo vệ của Đức Mẹ.

Nhưng những gì được hoạch định là một thánh đã được kéo dài đến gần hai tháng. Vị Tổng giám mục Ukraine sau đó hỏi rằng liệu đền thánh Đức Mẹ Fatima có thể cân nhắc việc tặng luôn bức tượng để bức tượng có thể ở lại Ukraine mãi mãi hay không.

Yêu cầu đó đã bị từ chối một cách lịch sự, nhưng ngôi đền đã hứa sẽ làm phép và gửi một bức tượng giống hệt như thế đến Ukraine.

Như tờ Tablet đã đưa tin, cha phó của nhà thờ chính tòa Lviv, là Cha Carlos Cabecinha, cho biết trong một cuộc họp báo trước lễ Đức Mẹ Fatima vào ngày 13 tháng 5, rằng bức tượng có thể ở lại Ukraine bao lâu cần thiết, nhưng cuối cùng bức tượng ấy phải trở về Bồ Đào Nha.

Cha cho biết: “Theo định nghĩa, hình ảnh người hành hương là hình ảnh rời đi và sau đó quay trở lại đền thờ ở Fátima”.

Tượng Đức Mẹ được đưa đến Fatima là một trong 13 bản sao của bức tượng gốc do José Ferreira Tedin điêu khắc, dựa trên sự hướng dẫn chính xác của Sơ Lúcia, một trong ba trẻ em đã chứng kiến Đức Mẹ hiện ra ở Fátima năm 1917.

Các bản sao thỉnh thoảng được mang đi hành hương, một truyền thống bắt đầu vào cuối Thế chiến thứ hai, khi một linh mục quản xứ ở Berlin đề xuất rằng nên đưa bức tượng Đức Mẹ Fatima đi khắp Âu Châu. Sau 50 năm hành hương, và sau khi đến thăm hơn 100 quốc gia, các bức tượng giờ chỉ rời đi vào những dịp đặc biệt. Nhiều tín hữu đã cho rằng đã được chữa trị về thể chất và tâm linh là do sự hiện diện của một trong những bức tượng.
Source:Aleteia
 

Liên Hệ: Contact Us: bbt@vietcatholicint.com
© 2022 - VietCatholic News - Designed by J.B. Đặng Minh An