GIỮA DÒNG SÔNG

THIÊN CHÚA ĐỨNG VỀ PHÍA CON NGƯỜI

CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN NĂM A 2026

Bên bờ sông Giođan, có một khung cảnh tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại chứa đựng một mầu nhiệm lớn lao vô cùng:

Trên bờ cao, là Thiên Chúa, Đấng Thánh, Đấng Tuyệt Đối, Đấng không vương chút bóng tối nào.

Dưới dòng nước, là con người một đám đông ô hợp, mang theo tội lỗi, đổ nát, ăn năn và tuyệt vọng.

Giữa hai thực tại tưởng như không thể chạm vào nhau ấy, Chúa Giêsu đứng đó. Chúa Không đứng trên bờ cao, không đứng tách biệt, mà đứng giữa dòng sông, giữa Thiên Chúa và con người, giữa thánh thiện và tội lỗi, giữa trời cao và thân phận thấp kém.

1. CHÚA GIÊSU VÀ THÁNH GIOAN: AI LÀ TRUNG TÂM?

Thánh Gioan Tẩy Giả là một con người phi thường: một ngôn sứ, một tiếng kêu trong hoang địa, một con người khắc khổ, thẳng thắn, không nhân nhượng với tội lỗi. Ông làm phép rửa. Ông kêu gọi ăn năn. Ông có uy tín. Ông là trung tâm của đám đông.

Còn Chúa Giêsu? Chỉ là đến sau. Chúa Không tiếng giới thiệu; Không lời tự xưng; Chỉ lặng lẽ bước vào dòng người đang xếp hàng.

Giữa Chúa Giêsu và thánh Gioan, đáng lẽ người phải đứng cao hơn là Chúa. Nhưng Chúa lại chọn đứng thấp hơn. Đáng lẽ Gioan phải cúi đầu, nhưng chính Chúa Giêsu lại cúi mình.

Thiên Chúa không tranh giành vị trí trung tâm. Thiên Chúa để con người được đứng trước, còn mình thì đứng sau, để con người không sợ hãi khi gặp gỡ chính Thiên Chúa.

2. THIÊN CHÚA - CON NGƯỜI: KHOẢNG CÁCH NÀO ĐƯỢC XÓA?

Thiên Chúa là Đấng Thánh. Con người là kẻ tội lỗi. Khoảng cách ấy không phải do Thiên Chúa dựng nên, mà do tội lỗi con người đào sâu.

Thế nhưng, lạ lùng thay, Thiên Chúa không đợi con người vượt lên, mà chính Ngài bước xuống. Chúa không đứng ngoài để dạy dỗ. Chúa không đứng trên để xét đoán. Chúa đi xuống tận dòng nước, đi vào chính nơi con người đang xấu hổ, đang sám hối, đang thú nhận tội lỗi.

Thiên Chúa không sợ bị "vấy bẩn" bởi con người. Chỉ con người mới sợ Thiên Chúa. Còn Thiên Chúa, Ngài chỉ sợ con người không dám quay về.

3. ĐẤNG LÀM NÊN PHÉP RỬA LẠI XIN ĐƯỢC RỬA.

Chúa Giêsu là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần. Thế nhưng, Ngài lại xin được rửa bằng nước.

Đấng không có tội, lại xin đứng chung hàng với những kẻ có tội.

Đấng không cần sám hối, lại bước vào dòng sám hối của nhân loại.

Không hề có sự giả hình. Giữa dòng sông mầu nhiệm ấy chỉ có tình yêu triệt để.

Chúa Giêsu không "đóng vai" người tội lỗi. Chúa thực sự mang lấy thân phận tội lỗi của con người. Chúa bước vào cuộc đời cùng con người không để giải thích, hay "làm lố" vai trò của mình. Chúa chỉ đến để cứu. Và giờ đây, Chúa thực sự thực hiện sự cứu ấy.

4. XIN NHƯ BAN LỆNH VÀ NGƯỜI RỬA RUN RẨY THI HÀNH.

Thánh Gioan run rẩy. Ông biết mình đang đứng trước ai. Ông không dám. Ông sợ.

Nhưng Chúa Giêsu nói: "Cứ làm đi". Lời xin ấy lại vang lên như một mệnh lệnh, bởi đó là mệnh lệnh của tình yêu.

Thiên Chúa không ép con người bằng quyền lực, mà chạm vào con người bằng sự tự hạ.

5. ĐẤNG THÁNH - MỘT ĐÁM NGƯỜI TỘI LỖI.

Một bên là Đấng Thánh. Một bên là đám người cần ăn năn. Nhưng Thiên Chúa không đứng một bên, để con người đứng bên kia. Ngài đứng cùng bên với con người. Không phải để thỏa hiệp với tội lỗi, mà để cứu con người khỏi tội lỗi từ bên trong.

6. ƠN THÁNH - DÒNG NƯỚC.

Nước thì đơn sơ. Nước thì âm thầm. Nước thì chảy xuống chỗ thấp.

Nhưng chính dòng nước ấy trở thành phương tiện của ơn thánh.

Thiên Chúa không cần những điều cao siêu để yêu thương. Ngài dùng những gì bình thường nhất: dòng sông, con nước, một con người như Gioan, và chính thân mình của Chúa Giêsu.

Tất cả trở thành ngôn ngữ của lòng xót thương.

7. THÁNH THẦN TỪ TRỜI - CON NGƯỜI DƯỚI NƯỚC.

Trên cao, Thánh Thần ngự xuống. Dưới thấp, con người chìm trong nước. Giữa hai thực tại ấy, Chúa Giêsu nối liền trời và đất. Chúa không chỉ đứng giữa, mà nên một với con người, trong con người, và cho con người.

8. BÀI HỌC CHO CHÚNG TA.

Nếu Thiên Chúa đã không ngại đi xuống như thế, chúng ta còn ngại gì mà không quay về?

Nếu Thiên Chúa đã thấu hiểu đến mức đứng chung hàng với kẻ tội lỗi, chúng ta còn sợ gì mà không tin vào lòng thương xót?

Nếu Chúa Giêsu đã không từ nan điều gì để yêu thương, chúng ta còn lý do gì để trì hoãn hoán cải?

Hãy tin. Hãy quay về. Hãy nghe lời Chúa Giêsu. Bởi Thiên Chúa không yêu chúng ta từ xa, mà yêu bằng cách ở cùng, đi cùng, và nên một với chúng ta.

Giữa dòng sông đời, Chúa Giêsu vẫn đang đứng đó, chờ ta bước xuống,

để được chạm vào tình yêu vừa thánh thiện, vừa đầy thấu cảm của Thiên Chúa.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG