ÁNH SÁNG NHÌN THẤU TRÁI TIM

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY NĂM A

Khi trời đang trưa mà người ta vẫn không thấy ánh sáng. Không phải vì mặt trời đã tắt. Nhưng vì ánh sáng quá mạnh làm người ta lóa mắt.

Giữa trưa nắng gắt, nếu nhìn thẳng vào mặt trời, đôi mắt sẽ phải khép lại. Không phải vì thiếu ánh sáng, nhưng vì ánh sáng quá chói.

Và cũng có những người nhắm mắt lại, để khỏi phải nhìn thấy.

Ánh sáng vẫn ở đó, chan hòa trên cánh đồng, trên mái nhà, trên từng con đường. Nhưng nếu một người cố ý khép chặt đôi mắt mình, thì dù đứng giữa ban trưa, người ấy vẫn ở trong bóng tối.

Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào chính nghịch lý ấy. Một người mù từ thuở mới sinh lại trở thành người thấy rõ nhất. Còn những người tưởng mình sáng mắt lại là những kẻ mù sâu nhất.

1. THIÊN CHÚA KHÔNG CHỈ NHÌN. CHÚA NHÌN THẤU.

Bài đọc thứ nhất kể lại một câu chuyện rất quen thuộc trong Kinh Thánh. Tiên tri Samuel được sai đến nhà Giêsê để tìm vị vua mới cho Israel. Trước mặt ông là những chàng trai cao lớn, vạm vỡ, dáng vẻ đường hoàng.

Theo cách nhìn của con người, đó hẳn phải là những người xứng đáng. Nhưng Thiên Chúa nói với ông: "Người phàm chỉ thấy điều mắt thấy,

còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng". Và thế là người được chọn lại là Đavít, cậu bé chăn chiên nhỏ nhất trong nhà.

Trước mặt Thiên Chúa, con người có đẹp hay không, không quan trọng; có vạm vỡ hay không, không quan trọng; có vẻ ngoài đáng nể hay không, cũng không quan trọng. Điều Thiên Chúa tìm kiếm là một trái tim.

Một trái tim mềm mại, một trái tim không khép lại trước Thiên Chúa, một trái tim biết để Chúa tự do nhào nặn. Chỉ những trái tim như thế mới có thể được Chúa chạm đến, gìn giữ, và làm cho nên vĩ đại.

2. ĐIỀU ĐÁNG SỢ KHÔNG PHẢI LÀ THIÊN CHÚA CHỐI BỎ.

Nhiều người sợ rằng, Thiên Chúa chối bỏ mình. Nhưng điều đáng sợ hơn nhiều lại là: Con người tự làm mình xa Thiên Chúa. Không sợ Thiên Chúa quay lưng, chỉ sợ con người bưng tai bịt mắt để khỏi nhận ra Chúa.

Tin Mừng hôm nay cho thấy một điều rất lạ. Người mù từ thuở mới sinh lại là người đi vào ánh sáng. Còn những người tự tin rằng mình hiểu luật, hiểu đạo, hiểu Thiên Chúa, lại dần dần đi sâu vào bóng tối.

3. BÙN CỦA ĐẤT VÀ CÔNG TRÌNH SÁNG RẠO MỚI.

Cách Chúa Giêsu chữa lành cho người mù thật lạ. Tin Mừng kể rằng Chúa nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn, rồi xức vào mắt anh.

Bùn. Một thứ rất bình thường của mặt đất.

Nhưng từ bụi đất, Thiên Chúa đã nắn nên con người thuở ban đầu. Vì thế khi xức bùn lên đôi mắt người mù, Chúa Giêsu như đang làm lại công trình sáng tạo. Chúa chữa một đôi mắt, đồng thời Chúa tái tạo một con người.

Người mù đi đến hồ Silôác để rửa. Và khi trở lại, anh thấy. Phép lạ lớn nhất không chỉ đôi mắt mở ra. Phép lạ lớn nhất là hành trình đức tin của anh.

4. HÀNH TRÌNH TỪ BÓNG TỐI ĐẾN ĐỨC TIN.

Ban đầu anh chỉ biết nói: "Người ta gọi là Giêsu".

Sau đó anh nói: "Người ấy là một ngôn sứ".

Rồi anh mạnh dạn bảo vệ Chúa trước những kẻ đang tra hỏi mình.

Và cuối cùng, khi Chúa Giêsu gặp lại anh và hỏi: "Anh có tin vào Con Người không?". Anh thưa: "Lạy Ngài, tôi tin".

Đôi mắt anh được mở ra. Nhưng quan trọng hơn, trái tim anh đã mở ra trước ánh sáng.

5. SỰ MÙ LÒA NGUY HIỂM NHẤT.

Điều đau lòng trong câu chuyện hôm nay không phải là người mù. Điều đau lòng là những người không muốn thấy. Các người Pharisêu thấy phép lạ, nghe lời chứng, đứng trước sự thật nhưng vẫn tìm cách phủ nhận. Không phải vì họ thiếu ánh sáng. Nhưng vì ánh sáng làm họ khó chịu.

Ánh sáng buộc con người phải nhìn thấy sự thật về mình. Vì thế, nhiều người thà ở lại trong bóng tối còn hơn bước ra ánh sáng.

6. ÁNH SÁNG VẪN KIÊN NHẪN.

Nhưng Thiên Chúa thì khác. Con người có khép lòng đến đâu, Chúa vẫn không bỏ cuộc. Chúa kiên nhẫn chờ đợi. Chúa vẫn âm thầm gõ cửa trái tim con người. Chúa vẫn muốn lấp đầy khát vọng sâu xa nhất của con người bằng chính mình.

Không phải chỉ ban cho con người một tia sáng nhỏ. Nhưng ban cho họ chính Ánh Sáng. Không phải chỉ cho họ một chút hy vọng. Nhưng trao ban chính sự sống đời đời của Thiên Chúa.

7. ÁNH SÁNG ĐANG Ở RẤT GẦN.

Phép lạ hôm nay không chỉ là câu chuyện của ngày xưa. Ánh sáng ấy vẫn đang ở rất gần chúng ta. Ánh sáng ấy chính là Đức Kitô.

Chúa đứng rất gần con người. Gần đến mức nhiều khi chúng ta không nhận ra.

Có những người sống cả đời bên cạnh ánh sáng mà vẫn ở trong bóng tối. Không phải vì họ không gặp Chúa. Nhưng vì họ không mở lòng để gặp Ngài.

8. MỘT CÂU HỎI KHÔNG THỂ NÉ TRÁNH.

Và rồi Tin Mừng kết thúc bằng một câu nói rất lạ của Chúa Giêsu: "Ta đến thế gian này để xét xử: cho người không thấy được thấy, và kẻ thấy lại trở nên đui mù".

Nghe qua, có vẻ Chúa đang nói về người mù và những người Pharisêu ngày xưa. Nhưng thật ra Chúa đang nói về mỗi chúng ta hôm nay.

Bởi vì khi ánh sáng của Chúa Kitô đến gần một con người, điều gì đó sẽ xảy ra:

- Nếu trái tim mở ra, người ấy sẽ thấy.

- Nhưng nếu trái tim khép lại, người ấy sẽ mù hơn trước. Không phải vì Thiên Chúa làm cho họ mù. Nhưng vì họ nhắm mắt lại trước ánh sáng.

Và thật lạ, trong suốt câu chuyện dài của Tin Mừng hôm nay, có nhiều người tự tin rằng mình hiểu biết, mình sáng mắt, mình biết Thiên Chúa. Nhưng cuối cùng, chỉ có một người thực sự nhìn thấy Chúa. Đó là người mù ngày trước. Có lẽ vì anh đã quen sống trong bóng tối, nên khi ánh sáng đến, anh không sợ mở mắt.

Còn chúng ta thì sao? Khi ánh sáng Chúa Kitô chiếu vào đời mình, chúng ta sẽ trở thành người thấy… hay vẫn là những người tưởng rằng mình đang thấy?

9. LỜI CẦU NGUYỆN CỦA NGƯỜI MUỐN THẤY.

Lạy Chúa, nếu con đang mù mà không biết mình mù, xin mở mắt con.

Nếu con đã thấy ánh sáng của Chúa, xin cho con thuộc về ánh sáng nhiều hơn nữa.

Và nếu con đang đứng giữa ban trưa của tình yêu Chúa mà vẫn còn nhắm mắt, xin đừng để con tiếp tục sống trong bóng tối.

Để một ngày kia, khi gặp Chúa mặt đối mặt, chúng con cũng có thể thưa như người mù năm xưa: "Lạy Ngài, con tin".

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG